Vai trò của trí thức


Phạm Hoàng


Quy định vai trò của trí thức, của những người “ưa chuộng tinh thần và tư tưởng” thật là nguy hiểm và táo bạo. Tuy nhiên, nếu không có thẩm quyền để quy định, thì mọi kẻ tự cho mình là trí thức có nên nêu lên một vài yêu sách của chính lương tâm thú giục mình phải có gì, hay phải làm gì, để đáp lại kêu gọi của núi sông, công ơn của tiên tổ, mong mỏi của hậu sinh?

 

Tinh thần là giá trị tối cao của nhân loại; tư tưởng là hướng đạo duy nhất của thế gian. Nhân loại không đồi trụy nhờ bởi tinh thần; thế gian không diệt vong nhờ bởi tư tưởng. Vậy bồi dưỡng tinh thần và phát huy tư tưởng trước hết là phận sự của ai, nếu không phải là của trí thức, đã được định nghĩa là hạng “ưa chuộng tinh thần và tư tưởng”?

Vai trò của trí thức, do đấy, phải chăng là quan hệ đối với quốc dân, nhưng đồng thời nó cũng đòi hỏi trí thức những nhiệp vụ cực kỳ nghiêm trọng để thành tựu sứ mệnh của mình?

Phải chăng nó đòi hỏi người trí thức phải:

  • Biết độc lập trong tinh thần và trong tư tưởng, không a dua, không xu nịnh, không nói theo miệng người, bước chân theo người, luôn luôn hướng về độc đáo, sáng tạo, phát triển tài năng đặc biệt của mình;
  • Biết chân thành trong tinh thần và trong tư tưởng, không khiếp nhược, không câm lặng, cương cường dám nói dám làm, biết chân lý không phải để giấu giếm chân lý mà để chứng tỏ chân lý không phải là danh từ trống rỗng, vô ích cho thời đại;
  • Biết công phẫn trong tinh thần và trong tư tưởng, không sợ sệt, không lẫn trốn quyết tâm tranh đấu chống sự bất công, dù từ ddaautowsi, dể tránh sự đồng lõa với những kẻ gian, tham, đang gieo mầm loạn trong quốc dân;
  • Biết bao dung trong tinh thần và trong tư tưởng, không ghen ghét, không gièm pha, nghĩ rằng sự việc gồm nhiều bình diện và nhiều sắc thái, người có thể nghĩ khác mình, làm khác mình mà người vẫn không nhất thiết là ngu dốt hay gian tà;
  • Biết quán thông trong tinh thàn và trong tư tưởng, không nôn nổi, không hẹp hòi, cố công trau dồi học vấn để tiến tới, để đánh đầu thời đại mình trong lịch sử và tiếp vận tri thức cho hậu sinh là mầm giống sau này sẽ kế tục và hoàn tất sứ mệnh của dân tộc.

Nguồn: Tạp chí Bách Khoa, số 63, trang 12 


 

để lại phản hồi