y. Sáng tác

Qua Cổ Chiên


Qua Cổ Chiên

Vũ Đức Sao Biển


Chiều buông trên dòng sông cuốn mau
Thương đời thương lẫn nhau, trong chiều.
(Phạm Duy – Chiều về trên sông)

Sống ở miền Nam bốn mươi tám năm, đây là lần đầu tiên tôi qua dòng sông Cổ Chiên hùng vĩ. Cái cảm giác mới mẻ ấy khiến lòng cảm thấy hào hứng, cứ ngỡ mình đang là trẻ thơ. Tôi biết mình đang đi đâu và tìm lại cái gì. Vâng, tôi đang đi về Trà Vinh, tìm lại mái tóc dài lãng mạn của bạn đấy. Tôi nhớ bạn xưa quá chừng quá đỗi: “Bay về Bạc Liêu, con sáo bay theo phương người/ Bay về Trà Vinh, con sáo bay qua đời tôi”. Đó là ca từ trong bài Điệu buồn phương Nam của tôi.

Bên này sông là huyện Mỏ Cày của tỉnh Bến Tre. Bên kia sông là huyện Càng Long của tỉnh Trà Vinh. Hai huyện, hai tỉnh cách nhau qua một dòng sông lớn trong chín nhánh của Cửu Long giang. Hôm nay ngày triều cường, nước từ cửa biển Thạnh Phú đang lên, tạo ra một dòng Cổ Chiên mênh mông, bát ngát.

Nghe nói ngày xưa, vua Gia Long tẩu quốc vào Nam Bộ, khi thuyền của ông đi đến cửa biển rộng lớn nhất miền Nam này, đã nổi trống chiêng vang lừng tiến vào sông Hậu. Cổ là trống mà chinh là chiêng. Tên gọi ban đầu của nguồn sông đáng lẽ là Cổ Chiêng mà người ta gọi riết thành ra mất chữ G sau chữ Chiêng kia đi. Ngày nay, con đường mới chạy suốt mạn đông của tỉnh Bến Tre đã làm nông thôn tỉnh giấc. Nhiều công trình, phố xá khang trang mọc lên. Ở bên kia sông, cái bến phà Cổ Chiên cũng làm cho Trà Vinh thức giấc. Từ bên này Mỏ Cày đi qua bên kia Trà Vinh chỉ tốn 30 phút, rút ngắn con đường từ thành phố qua Vĩnh Long để  về Trà Vinh được một tiếng đồng hồ.

Chiều mùa thu, gió thật mát, nước êm. Chuyến phà BT145 đưa tôi qua sông chạy chầm chậm trên dòng nước trĩu nặng phù sa, thoang thoảng chút hương rừng trầm thủy của vùng châu thổ. Cổ Chiên thật hùng vĩ. Sông lồng lộng, nước mênh mông. Mặt sông lớn hơn cả dòng sông Hậu đoạn nối Cần Thơ qua Vĩnh Long. Theo con nước triều lên xuôi về hướng tây, có một vài cụm lục bình trôi giạt, lờ lững. “Về phương Nam ngắm sông ngậm ngùi, thương những đời như lục bình trôi” – tôi đã viết như vậy trong Điệu buồn phương Nam của mình để chia sẻ cảm xúc với những cuộc đời phiêu linh trên sông nước phương Nam.

Tôi đã viết như vậy, khi nhớ bạn, hỡi con sáo phương Nam dịu dàng và đau xót. Ngày xưa khi về Trà Vinh tiễn bạn, tôi đã thả lòng mình viễn du theo cụm lục bình hoa tím lãng mạn. Cái màu hoa chi mà gợi nhớ, mà thương cảm dịu dàng đến nát cả lòng người. Bạn như loài hoa ấy. Tôi biết bạn dù giạt đến bến bờ nào, dù sống với ai cũng chung thủy như màu tím dịu dàng kia. Tôi xác tín trên đời này, bạn chỉ yêu tôi. Và chỉ có tôi trong lòng bạn mà thôi.

Qua dòng Cổ Chiên, tôi chợt nhớ Chiều về trên sông của nhạc sĩ Phạm Duy.

Chiều buông trên dòng sông Cửu Long,

Như một cơn ước mong xa vời…

Chiều buông trên dòng sông cuốn mau,

Thương đời thương lẫn nhau, trong chiều…

Không hiểu ngày trước, ông viết ca khúc trên khi qua nhánh sông nào trong chín nhánh Cửu Long. Nhiều lần trong đời, tôi đã hát cho bạn nghe bài tình ca ấy. Bạn ngồi và lắng nghe thật say sưa như ngoài hai ta, không còn có ai trên đời này nữa. Tiếng guitare tra bộ dây Savarez lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Và vì vậy mà hình ảnh của hàng cây gỗ rong nghiêng mình trên sóng sông thực sự làm tôi cảm khái. Bởi mỗi đời người, nhìn theo góc độ triết lý, cũng chỉ là một cây gỗ rong nghiêng mình trên sóng sông. Tôi cũng vậy và bạn cũng vậy, mỗi người của chúng ta chỉ là một cây gỗ rong.

Trà Vinh ơi, tôi về với bạn đây! Thị xã xưa đã lên thành phố mới, vẫn im mát bóng cây phủ che những con đường nhỏ. Mới đó mà đã qua trên bốn mươi năm. Hai ta đã cùng có chung một giấc mộng lớn trong đời nhưng rồi mộng vẫn là mộng. Bạn đi theo phương người; tôi trở thành chàng nhạc sĩ lang bạt giang hồ. Cứ nghĩ đến điều đó – nỗi đau trong tận cùng đáy lòng ta đó, là đã muốn nhỏ một giọt nước mắt xuống dòng sông mênh mông.

Nhưng sông vốn đã đầy. Một giọt nước mắt của ta cũng không thể làm cho dòng sông đầy thêm nữa. Bốn đêm ở Trà Vinh là bốn đêm tôi không ngủ được. Hình ảnh của bạn cứ hiện ra trong từng trang giáo án của tôi. Giấc mơ xưa cứ hiện về, chập chờn như cánh bướm. Thế gian này rộng lớn quá, nào ai biết đến nỗi đau đã trở thành vết thương không thể xóa được trong lòng hai chúng ta. Ta thương yêu nhau rực rỡ, hồn nhiên, trong sáng. Nhưng ta không thể vượt qua, không đủ sức vượt qua rào cản của tôn giáo. Một ngàn quyển Thánh kinh bạn trao tặng cũng không thể cứu vớt tình yêu của hai chúng ta.
Tôi biết tôi đang nhớ bạn. Ngay buổi chiều ra luồng Quan Chánh Bố, tôi cũng nhớ bạn vô cùng. Tôi chỉ muốn đi khắp đồng bằng sông Cửu Long, tìm bạn trên ngàn sóng biếc. Mùa thu phương Nam đất trời rộng mở khiến tôi thấy mình càng nhỏ bé hơn giữa thiên nhiên bao la. Hai ta mất nhau trong đời trên bốn mươi bốn năm. Có là dạ sắt gan đồng thì nỗi đau kia bào mòn cũng khiến lòng chúng phải phân hủy. Trời ơi, tôi nhớ bạn làm sao!

KM-Me kun-Nuoc tam Mui Gia Giao thua

Hoàng ơi,

Sóng biếc lênh đênh

Tìm kiếm nhau, tìm kiếm nhau đã bao năm rồi?

Cung đàn tơ vương

Hoàng có nghe bài tình ca trên đất phương Nam?

Phải rồi, bạn nói với tôi rằng lòng bạn đau nhói. Bạn phải về Trà Vinh thăm lại mái nhà xưa, thắp hương lên mộ mẹ và đi xa đời tôi. Bạn đã qua dòng sông Cổ Chiên này trên con đò máy. Bạn xin lỗi tôi về mối tình đầu không trọn. Ta yêu nhau mùa xuân rồi xa nhau mùa thu. Hai năm cho mối tình ngắn ngủi nhưng ám ảnh suốt đời bởi đó là tình đầu của hai ta.

Bạn ở đâu trong bóng hoa bằng lăng tím đỏ vừa nở trên những con đường Trà Vinh? Bạn về đâu dưới những con đường rợp bóng cây xanh mát? Cái quán nghèo ngày xưa của hai ta không còn nữa. Làm sao tôi tìm ra bạn giữa thế gian bao la rộng lớn này dù đã bỏ ra bốn mươi sáu năm để một lần qua sông Cổ Chiên?


Nguồn: Báo Quảng Nam


*

Advertisements
edu-CEO

Gửi phản hồi