BAGHDAD RỰC LỬA


Baghdad rực lửanhatbook-Baghdad rực lửa-River Bend-2008

 Tác giả: River Bend
Đồng Lâm dịch
 Nxb: Văn Học
 Năm:  2008
Ngôn ngữ:  Tiếng Việt, Francaise
 Định dạng:  pdf


Cuốn sách này được viết bởi một cô gái trẻ – người mà chúng ta chỉ được biết với cái tên “Riverbend”, người đã đặt tên cho trang Blog của mình là “Baghdad Rực Lửa” và miêu tả nó đơn giản như một “Blog của Cô gái từ Iraq”. Trong hơn một năm, “cô gái blog” giấu tên này đã khiến cho cuộc chiến tranh và sự chiếm đóng trở thành thực tế mà không một phóng viên chuyên nghiệp nào có thể hy vọng đạt được. Những trang đầu blog xuất hiện đôi khi theo từng ngày, đôi khi theo nhiều ngày hoặc thậm chí nhiều tuần riêng biệt. Và đối với nhiều độc giả của cô, những trang đầu này có thể đã trở thành nguồn cung cấp thông tin quan trọng nhất từ Iraq.

Tin tức của Riverbend chẳng làm gì khác ngoài đề cập tới những động thái của binh lính, những con số thương vong và gần đây nhất từ Khu vực Xanh – những chủ đề của các bản tường thuật tin tức chủ yếu. Đối với Riverbend, chiến tranh là cái gì đó đã được làm sống lại hàng ngày – và hàng đêm. Cô và cậu em trai của cô, “E”, ngồi trên mái nhà để ngắm nhìn Baghdad bốc cháy và đã học cách để xác định những loại vũ khí khác nhau thông qua âm thanh của những loạt súng. Sự chiếm đóng là một cách sống. Nó có nghĩa là vây bắt và bố ráp đủ những người đang trang bị vũ khí một cách thân thiện cho tới việc đưa những đứa trẻ tới gian hàng để mua những viên phấn màu. Nó có nghĩa là cố gắng để chôn cất một người bác ở thành phố, nơi những thánh đường Hồi giáo bị quá tải bởi việc đăng ký chỗ cho những đám tang và những nghĩa địa thì đầy người. Nó có nghĩa là vùng dậy vào lúc nửa đêm khi điện được cấp trong thời gian ngắn để chạy máy giặt – hoặc làm việc trên trang blog của cô.

Riverbend đã tốt nghiệp đại học, từng sống cùng bố mẹ nhiều năm ở nước ngoài, là một lập trình viên trước khi Mỹ đổ quân vào Iraq.

Riverbend có nhiều ý kiến có đủ thông tin và mang tính chỉ trích gay gắt về những điều ngớ ngẩn của chính quyền Bush. Cô khinh bỉ “những con rối” Mỹ trong chính phủ lâm thời Iraq và cô mang tới cho độc giả sự nhận thức sâu sắc, mới mẻ về những bè phái trong quần chúng nhân dân Iraq. Cô khinh miệt những nhóm tội phạm thuộc trào lưu tôn giáo chính thống, những người khiến cho phụ nữ không thể có được việc làm hay không thể đi bộ một mình trên đường phố. Cô phản bác lại những người nói xấu trên mạng, gửi đi một phản ứng chua cay đối với sự chế nhạo của họ. Tất cả đều mang tính cảm thụ một cách tối tăm và đáng được đọc. Nhưng những gì còn lại là những bản tường thuật của cô về cuộc chiến tranh như một trải nghiệm của sự sống ngày tiếp nối ngày. Nó vừa mang tính cập nhật vừa rất thu hút sự chú ý và một khi bạn bắt đầu đọc Riverbend thì có vẻ như bạn sẽ chẳng dừng lại được.

Một khi bạn vào trang Riverbend cuộc chiến tranh của cô ấy trở thành cuộc chiến tranh của bạn. Bạn bắt đầu nhìn nhận sự việc thông qua đôi mắt của cô và những người trong gia đình cô. Bạn đọc tin tức về một cuộc tấn công một khu nhà ở Baghdad và ngay lập tức bạn muốn kiểm tra trang blog của cô, hy vọng ngôi nhà của cô không nằm trong khu nhà đó. Bạn nghe về một cuộc không kích và bồn chồn lo lắng không biết mẹ của cô có kịp đưa cậu “E” ra khỏi mái nhà không. Bất cứ khi nào Riverbend và gia đình của cô rời khỏi nơi ở để tới một gia đình khác tụ họp, bạn như được đi cùng khi cô miêu tả từng đoạn đường, mỗi khi chiếc xe rẽ, sự căng thẳng khi nó chạy vòng quanh một góc đường, hy vọng không có chiếc xe tăng của Mỹ nào ở trên đường phố. Nếu cô không viết cho bạn trong một vài ngày, có thể là một tuần hoặc lâu hơn thì bạn sẽ lo sợ về điều tồi tệ nhất – một vụ tấn công bằng xe tăng, bị bắt vào tù. Sao đó cô ấy lại xuất hiện, giải thích rằng điện bị cúp hay có điều gì đó rất thất vọng đến mức mà bản thân cô không thể nào viết được.

Cuốn sách này sẽ làm cho tất cả những ai có khuynh hướng muốn duy trì đế quốc cảm thấy xấu hổ, những người đã nhìn thấy người dân Iraq (hoặc người Ả Rập, hoặc người hồi giáo, hoặc “người ở thế giới thứ ba”) theo cách ít hay tốt nhất là “đang phát triển”. Vì với sự quan sát sắc sảo, phân tích sắc bén và lối giải thích không nể nang về những gì đang xảy ra ở Iraq thì những trang nhật ký Baghdad Rực lửa không thể làm khác hơn.


*

Bình luận